• "Xã hội loài người hình thành bởi tư tưởng, vận hành bởi tư tưởng, và thay đổi bởi tư tưởng."

  • Chúa Jesus: Phát 5 ổ bánh mì và 2 con cá cho gần 5000 người ăn. Đức Phật: Cúng dường 1 mẩu bánh...
      Tôn giáo, Triết học và Khoa học có vai trò như thế nào đối với sự phát triển của nhân loại?  ...
    May 8, 2021
    THẢO LUẬN 1 A: Vậy thì có ai điều khiển vũ trụ hay không ? B: Hi bạn, Điều khiển vũ trụ không...
    Tính không, hư vô...nên hiểu 1 cách khác hơn là trống rỗng (emptiness). Bởi vì sự trống rỗng tuy...
    April 28, 2021
    Chia sẻ nửa ổ bánh mì mà ta ăn cho người đang đói tức là ta có tổng vị ngon của 4 ổ bánh mì. N...
    Triết học phương Tây tạm chia thành các trường phái chính sau: - Triết học Duy tâm (Idealism):...
    Triết học phương Tây và phương Đông đều hướng đến khai phá 2 vũ trụ bên trong mỗi con người và b...
    Triết học xuất phát từ bản năng tò mò khám phá thế giới của con người. Sau khi sinh, ta đã bắt đ...
    VẬT CHẤT VÀ Ý THỨC. CÁI NÀO QUYẾT ĐỊNH CÁI NÀO? Để trả lời câu hỏi này, trước tiên ta phải làm...
    Bài chia sẻ của bạn Huỳnh Ngọc Nam Giang - Video: Luận cứ Vũ trụ Kalam. Phần 1: Khoa học nêu ra 3...
    Sự khác biệt của vạn vật trong vũ trụ đến từ sự khác nhau về cấu trúc của mỗi đối tượng bao gồm c...
    Một bạn đã đặt câu hỏi rất hay: “Vệ quốc giết giặc có phải tội sát sinh không?” Câu hỏi tưởng rất...
    More Posts
  • HẠT ĐỜI

    Đời là bể khổ

    Sau đời là bể khổ

    Trước đời là bể khổ

    Mãi mãi chìm trong khổ

    May mắn ta có cuộc đời

    Vui sướng ta có cuộc đời

    Tiền kiếp ta an lạc

    Hậu kiếp ta hân hoan

    Trong khổ có sướng

    Trong sướng có khổ

    Cứ chìm trong vô minh

    Tự trách mình u mê

    Ta gieo hạt thiện vào đời

    Đời cho ta quả bình an

    Ta gieo hạt phúc vào đời

    Đời cho ta quả hân hoan

    Ta gieo hạt bi vào đời

    Đời cho ta quả khổ

    Ta gieo hạt love❤ vào đời

    Đời cho ta quả tâm giao.

    TỒN TẠI

    Vẫn còn buồn là vẫn còn vui
    Vẫn còn khóc là vẫn còn cười
    Vẫn còn thương là vẫn còn giận
    Vẫn còn hận là vẫn còn yêu
    Vẫn còn kiêu là vẫn còn mờ
    Vẫn còn khờ là vẫn còn khôn
    Vẫn còn nôn là vẫn còn chậm
    Vẫn còn phúc là vẫn còn họa
    Vẫn còn tham là vẫn còn chấp
    Vẫn còn ngày là vẫn còn đêm
    Vẫn còn trăn trở là vẫn còn thức
    Vẫn còn đức là vẫn còn đạo
    Vẫn còn tự trọng là vẫn còn uy nghi
    Vẫn còn tư duy là vẫn còn tồn tại.

    CUỐI XUỐNG

    Cuối xuống để thấy mặt đất

    Cuối xuống để khuất mặt trời

    Cuối xuống để giấu giọt lệ rơi

    Cuối xuống để cười với em nhỏ

    Cuối xuống để mở lời xin lỗi

    Cuối xuống để nói lời cảm ơn

    Cuối xuống để lau chân mẹ già

    Cuối xuống để thấy mình nhỏ bé.

    MỘT ĐỜI

    Một đời đến và đi như cơn gió

    Một đời giọt nước mắt ai kia

    Một đời nụ cười trên môi nở

    Một đời cô độc giữa người người

    Một đời trôi qua trong tiếc nuối

    Một đời còn lại chút tâm giao

    SẦU...1

    Anh ở nơi này, em ở đâu?

    Có nghe trong gió tiếng anh sầu?

    Năm này không gặp, vài năm nữa…

    Chẳng biết bao giờ ta có nhau?

     

    EM!

    Em ngồi đây, chờ ai? đợi ai?

    Mà đượm buồn trong ánh mắt

    Em ngồi đây, chờ ai? đợi ai?

    Mà ghế đá than van

    Em ngồi đây, chờ ai? đợi ai?

    Mà cây lá úa tàn

    Em ngồi đây, chờ ai? đợi ai?

    Mà hàng mi đẫm lệ…

    Đừng!

    Em! Xin đừng như thế!

    Có anh đây hai mảnh sầu đơn

    Xin ghép lại dù không phải cặp.

    Anh lắng nghe…nghe mọi điều em nói

    Điều con tim thổn thức nỗi niềm riêng.

    Anh chia sẻ, sẻ chia nhiều sầu muộn

    Nỗi sầu chung có dễ gần nhau hơn?

    Anh hay lén nhìn em qua khung cửa nhỏ,

    Còn riêng em vẫn mãi một chu kỳ...

    Em! Xin em đừng sợ!

    Anh chỉ là người đi giữa sa mạc khô cằn,

    Và gặp em là ốc đảo cô đơn.

    Ốc đảo cứu anh, em có cần anh?

    Và đôi ta cùng tạo nên sức mạnh,

    Sức mạnh trong đôi nửa trái tim

    Sức mạnh giữa sa mạc chết chóc

    Em! Xin em đừng khóc!

    Có anh đây, em mượn…bờ vai.

     

    ĐÊM ĐÔNG

    Đêm lạnh quá em không về chung lối!

    Để mình anh lẻ bước trên phố dài

    Đem tâm tình giấu trong giấc ngủ say

    Đành im lặng hòa vào cùng vũ trụ

     

    Đất ẩn mình trời cũng hóa hư không

    Đường nguội lạnh phố khuya sao thăm thẳm…

    Đông sang đây để lòng càng băng giá

    Đứng giữa trời giữa đất giữa cô đơn!

     

    TẤT CẢ LÀ CỦA NHAU

    Hôn anh đi, nụ hôn thấm vào từng thớ thịt…

    Anh nghe lòng ngao ngán nỗi chờ mong.

    Không em ơi! Hãy cho anh tất cả

    Cả tấm lòng và cả trái tim say.

    Không em ơi! Hãy cho anh hơn nữa…

    Vì tình - anh là của trọn riêng em.

     

    XÚC CẢNH CHIỀU TÀ

    Khung trời dần lịm bên sông vắng

    Con sóng im lìm trắng ánh kim

    Tầng mây trôi nhẹ về phương sáng

    Tán lá che ngang bóng chiều tà.

     

    Xa xa thấp thoáng làn áo mỏng,

    Ngỡ nàng tiên cá tắm giang trần.

    Bỗng tỉnh cơn mê người khuất bóng!

    Còn ta với sông nặng trĩu lòng…

    CẢNH HOÀNG HÔN

    Tỏa ánh châu sa rạng viền mây

    Hoàng hôn buông xuống tựa thang dây

    Một mảng trời tây, cam phủ khắp

    Đen bóng chim về lạc đường mây.

     

    Rải rác hào quang xa vạn dặm

    Gần ngay bên má chút hương đêm

    Trông thấy hoàng hôn ngơ ngẩn vậy!

    Một thoáng mơ màng, một thoáng say.

     

    Ngọc dương nhuốm máu gục trên mây

    Đường tơ giăng kéo, sáng lung lay

    Bóng tối nơi đâu về ngang mắt?

    Hoàng hôn rơi xuống… chết một ngày.

    TÌNH YÊU LÀ THẾ

    Anh cất bút vẽ từng đường khóe miệng

    Đời càng yêu tâm trạng hãy càng vui

    Lòng say đắm với men say tình ái!

    Mất em rồi đời cập bến cô liêu…

     

    Em cất bước quay lưng không từ biệt,

    Lòng buồn tênh khi trễ một cung đàn

    Thuyền tình anh chơi vơi trên sóng nước

    Bỗng ngỡ ngàng thuyền gặp đảo “yêu đương”.

    SÓNG

    Đăm đăm mắt sóng nhìn ra cửa biển

    Trận cuồng giông đã xô sóng xa khơi

    Đẩy con vào bờ cát vút thành hơi…

    Ôi mẹ biển! Lòng mang đầy đau khổ!

    HÃY CHO TÔI

    Hãy cho tôi là một con chim nhỏ

    Bay giữa trời và lượn gió cùng mây.

    Hãy cho tôi là mặt trời vĩnh cửu

    Liếc nhìn đời, tìm nét mặt không tên?

    Hãy cho tôi là bầu trời cao vút

    Thoát cảnh đời, còn lắm nỗi trái ngang…

    Để:

    Tôi bay cao hơn với từng cơn gió nhẹ,

    Chí hướng cao vời bó buộc giờ tự do

    Giang đôi chân dài tôi bước tới tương lai

    Cảnh “đời thừa” chỉ còn trong kí ức.

     

    THÊM...THÊM NỮA...

    Ta rót vào thơ chút mật tan,

    Thêm hương hoa dại thoáng miên man

    Thêm vị môi nồng say nét mựt

    Thêm cả hồn ta đến với nàng.

    Ta cứ thêm nữa…thêm…thêm nữa,

    Cho đầy thơ, đầy cả lòng ta

    Đầy đến khi nào tình chết ngạt

    Đến khi thổn thức trái tim nàng

    Đến khi vương vấn người thơ ấy,

    Ta cứ thôi thêm…cứ thôi thêm…

     

    SẦU...2

    Men nào say hơn men tình ái?

    Rượu nào nồng hơn rượu giao bôi?

    Hôn nhau trọn cả bờ môi

    Một đêm ân ái nên đôi vợ chồng.

    Giấc mộng phong tình tan biến mất

    Một phút đam mê chất nỗi niềm.

    Cõi lòng tan nát cõi lòng…

    Trái tim kia đã không còn như xưa.

    Đời cố quên ta dùng men rượu

    Tỉnh cuộc say sầu lại thêm sầu!

    Men thường càng uống càng đau!

    Lầu cao rời bước xuống cầu nặng tâm.

    Đường nào dài hơn đường trước mặt?

    Bệnh nào nặng hơn bệnh tương tư?

    Trời sinh công tử đa tình

    Vui hơn một ít, buồn sinh vạn lần.

     

    SẦU...3

    Anh lắng nghe tiếng gọi sau hàng thông già trước nắng,

    Anh lắng nghe tiếng đôi tim cùng nhịp đập mới hôm nao,

    Và cơn gió…

    Đã hòa quyện tiếng em trong từng đợt êm trôi

    Đã mang hồn anh đến bên chân em quì gối,

    Để anh nghe những lời thì thầm mang hơi ấm của mùa xuân

    Để anh cảm nhận hơi thở nhè nhẹ trong những ngày giá lạnh

    Để anh thấy hình bóng anh trong đôi mắt em,

    Đôi mắt pha lê cuốn hút lòng anh ngày đó.

    Còn nhớ…

    Tình đôi ta như nụ hồng mới hé,

    Mới đâm chồi, nảy lộc bước vào xuân,

    Còn e ấp hứng những giọt sương mang cảm giác say tình.

    Tại sao?

    Chỉ sau một giấc ngủ say nồng,

    Giật mình tỉnh thức…

    Nụ rơi, chồi rụng, sương tan, tình vỡ như gương.

    Tất cả như thay đổi…

    Em ơi!

    Tình yêu đầu đời phải chăng thiếu bền chặt?

    Kỉ niệm ngày nào giờ thật đã… phôi phai?

    Anh biết!

    Giấc mơ nào không tỉnh sau đêm tàn?

    Buổi tiệc nào không tan khi kết thúc?

    Và tình đôi ta cũng không ngoại lệ!

    ĐƯỜNG VỀ

    Đường về quê anh quanh co xa thẳm

    Tung bụi mù, gạt mắt toàn cao su

    Bỗng ngang qua một cơn gió cuối thu

    Lá vàng rơi như mưa rào cuối hạ.

    Chân bước nhẹ nhưng trong lòng nặng trĩu

    Thiếu em rồi hạnh phúc không gọi tên…

     

    BAN MAI

    Ta đợi một thoáng ban mai đến,

    Một thoáng ban mai rạng mặt người

    Một thoáng ban mai mang sức sống

    Một thoáng ban mai say lòng ta.

     

    Đưa tay ta đón ban mai xuống

    Chan chứa ban mai một góc người,

    Một góc ban mai xuyên qua kẽ

    Soi ánh ban mai ngập đất trời.

    YÊU LẦM

    Nhẹ bước ung dung trên thảm cỏ xanh rì,

    Tôi chợt thấy một loài hoa trắng dại

    Vẻ kiêu kì che lấn nét đơn sơ.

    Hoa không đẹp, không hương, không sặc sỡ,

    Bởi nét riêng thu hút một hồn cô

    Tiến lại gần, tôi ngắm nhìn thật kĩ…

    Cây mảnh mai đưa theo gió ban chiều

    Ồ thật lạ! Thân đầy gai nhọn sắc?

    “Gai thay người bảo vệ lúc lâm nguy”

    Tuy biết thế nhưng tay vẫn nắm lấy,

    Máu tuôn trào đau xé cả thịt da.

    Ta nén lại bởi tình yêu hoa đẹp,

    Rồi ngắt lìa cành, ôm ấp một con tim…

    Bỗng nhiên tay…tê dần, môi…tím lại

    Cành hoa rơi, rơi vãi cả tình ai?

    Ngờ đâu hoa mang chất độc trong gai!

    Đã giết chết một tình yêu chân thật

    Đã dập tắt hi vọng một con tim

    Đã chiếm hết một đời…một đời lỡ…

    Lỡ yêu hoa, yêu phải loài hoa độc

    Lỡ yêu người, người lừa dối vô tâm.

    Thế gian lắm kẻ suy tình

    Chết trong hoan lạc riêng mình không hay

    Riêng tôi ôm kiếp đọa đầy

    Mong khi chìm đắm hãy còn nhận ra.

    GẶP NGƯỜI TRONG MỘNG

    Gió ơi!

    Cho tôi gửi chiếc lá vàng ngơ ngác sắp lìa cành

    Cho tôi gửi cánh hoa hồng hờn dỗi để rung rinh

    Cho tôi gửi chút hương, chút tình, chút hồn vụn vỡ.

    Gió ơi!

    Gió hãy đi và mang theo tất cả,

    Mang hồn tôi đến tận chân mây

    Bỗng! Vô tình…

    Gặp nàng tôi bối rối,

    Nàng yêu kiều, xinh đẹp đến dường bao.

    Nàng ơi!

    Nàng đẹp quá! đẹp quá!

    Đẹp như dòng sông lờ lững bên trời thu đầy lá vàng rơi

    Đẹp như bờ biển Sa Huỳnh lộng gió

    Đẹp như giây phút, tôi…đã gặp nàng.

    Ôi! Ôi! Đẹp làm sao!

    Nắng ơi!

    Xin đừng chiếu ánh ban mai làm đôi má ửng hồng

    Xin đừng chiếu rõ nét cười duyên đẹp lạ lùng trên môi thắm

    Xin đừng ánh lên tia mắt nhìn xuyên qua vạn vật

    Xuyên qua bốn bức tường của trái tim,

    …làm tim tôi ngừng đập

    …làm hồn tôi chết lặng.

    Nàng ơi!

    Phải chăng nàng là tiên nữ giáng trần,

    Là sao, là trăng, là nước biếc,

    Là nàng Kiều, hay nàng Bạch Tuyết.

    Nàng là ai? là ai? là ai?

    Xin đừng im tiếng

    Hãy mở lòng, đừng huyền bí như vụ trụ bao la.

    Và có thế, gió - ta có thể đến với nàng,

    Được ngắm nàng gần hơn...gần hơn nữa...

    Được thấy nàng cười, nghe nàng nói và được nhìn trực diện,

    Hòa ánh mắt và kề cận đôi môi

    Ôi! Tình yêu, tình yêu sét đánh,

    Cháy hồn ta, cháy cả thân ta

    Cháy đến khi ta phải kêu la,

    La thật to...rồi giật mình bừng tỉnh.

  • Download Now

    Zezro Book

  • PHỤC VỤ CỘNG ĐỒNG

    Sống là để chia sẻ

    TRO CỐT

    Kính nhớ tổ tiên

    Đây là dự án phi lợi nhuận với mục đích cải tạo việc mai táng tại Việt Nam theo hướng hiện đại nhằm giúp người sống nâng cao điều kiện lưu trữ tro cốt và thờ cúng mọi lúc mọi nơi, qua đó gián tiếp nâng cao về đạo đức của con người thông qua việc hướng về cha mẹ, ông bà tổ tiên.

    LẬP KẾ HOẠCH

    Hiểu bản thân trước khi hiểu thế giới

    Học sinh và thế hệ trẻ ở Việt Nam đa phần bị mất định hướng, không biết mình thích gì, mình sẽ theo đuổi cái gì, không biết đi đâu về đâu và đa phần trông chờ vào sự may mắn. Đó chính là hệ quả của việc thiếu KẾ HOẠCH do tư duy giáo dục từ nhỏ mang lại.Tôi đang ấp ủ và mong muốn viết một bộ sách LẬP KẾ HOẠCH cho mọi lứa tuổi, bắt đầu từ những thói quen đơn giản nhất đến kế hoạch cuộc đời.Sau này có thể áp dụng trở thành môn học bắt buộc ở mọi lớp như môn Toán.

    VORTEX

    Trường học

    Đây là mô hình trường học mang tên Vortex. Một mô hình giáo dục riêng - đa tầng, kết hợp với môn học Lập kế hoạch giúp phát triển tối đa khả năng trong mỗi con người. Trong đó, việc tập trung tối đa cho sự phát triển của trẻ nhỏ là yếu tố cốt lõi trong mô hình giáo dục này. 

  • LIÊN HỆ

  • Stay in touch

    Facebook

    Twitter

    LinkedIn

All Posts
×